Âu Dương Thiên Trọng dở khóc dở cười trước màn lật mặt nhanh như chớp của hắn, lắc đầu cười nói: "Cái thằng nhóc này... Yên tâm đi, không để cậu chịu thiệt đâu. Đi thôi, phòng giám định đã chuẩn bị xong rồi, để lão già này mở mang tầm mắt xem lần này các cậu khuân về được bao nhiêu của nả."
Vừa nghe đến chuyện "tính tiền", hai mắt Dạ Minh lập tức sáng rực lên. Hắn thoắt cái đã sáp lại gần Âu Dương Thiên Trọng, cực kỳ tự nhiên khoác vai vị lão tướng quân, bắt đầu lải nhải không ngừng: "Tôi nói cho ông nghe nhé ông già, lần này tôi đã phát huy triệt để tinh thần 'vơ vét sạch sành sanh' đấy! Đi tới đâu là chỗ đó tấc cỏ không mọc nổi! Cứ thấy cái gì phát sáng là đào, thấy con nào còn thở là chém... Ơ kìa? Khoan đã, hình như tôi quên mất cái gì thì phải? Là cái gì nhỉ... Thôi kệ đi, nghĩ không ra thì chắc chắn là không quan trọng rồi! Tóm lại là lát nữa ông bảo người của mình lúc giám định thì nương tay một chút, mắt sáng một chút nhé! Tôi nhắm trúng mấy món bảo bối giấu đáy hòm trong danh sách đổi thưởng rồi đấy, chỉ trông cậy cả vào đợt này thôi!"
"Ồ hô hô hô, dễ thôi, dễ thôi!" Âu Dương Thiên Trọng bị hắn chọc cho cười ha hả, vỗ vỗ lên mu bàn tay Dạ Minh: "Tiểu hữu Dạ Minh lần đầu nộp chiến lợi phẩm, dù là việc công hay việc tư, ta cũng phải dặn dò bọn họ tính toán cho thật 'công bằng, công minh, tỉ mỉ'! Tuyệt đối không để sót một chút giá trị nào!"
"Ha ha! Đủ nghĩa khí! Tôi biết ngay ông già nhà ông nhìn ngoài mặt nghiêm túc chứ thật ra là người thấu tình đạt lý nhất mà! Đợi hôm nào rảnh, tôi giới thiệu cho ông mấy bà cụ nhảy dân vũ quảng trường cực đỉnh nhé?"




